ĐạoNghĩa
Thứ 6 hàng tuần 19h ae nhớ online đầy đủ để đánh Thất Thành Đại Chiến. Tk Ae
ĐạoNghĩa

ĐạoNghĩa - Khoái Hoạt Lâm
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập    
:: Forum Đạo Nghĩa- Khoái Hoạt Lâm - Mái Nhà Võ Lâm ::
  • Happy New Year

Share|
Tiêuđề

trai? nghiem cuoc song (doc va cam nhan P3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

namkhanh

avatar

Tổng số bài gửi : 22
Points : 54
Reputation : 1
Join date : 26/06/2011

Tài năng của namkhanh Người này hiện đang:
Level:
Danh vọng:22%/%
Tài năng:%/100%

Bài gửiTiêu đề: trai? nghiem cuoc song (doc va cam nhan P3) Sat Jul 09, 2011 10:06 pm

hế rồi ngày chị rồi xa tôi cũng đến. Tối hôm đó chị thu dọn gấp quần áo vào va ly. Tôi ngồi học bài mà chẳng nghĩ được gì. Hơn 6 tháng chị ở nhà tôi là khoảng thời gian đầy ắp kỷ niệm. Tối hôm đó tôi xin phép bố mẹ cho tôi ở dưới gác xép ngủ và nói chuyện với chị. Chúng tôi không làm gì cả chỉ tâm sự với nhau. Đến bây giờ tôi không còn nhớ mình và chị nói với nhau những gì nhưng tôi nhớ mãi lời dặn của chị:
- Em cố gắng học hành ăn ngủ điều độ để sau này còn đi đó đi đây. Đừng như chị không học hành gì cả nên không đi đâu được. Em học giỏi sau này còn cho chị đi chơi, biết đây biết đó.
Tôi đã khóc và chị cũng vậy. Tôi hứa với chị là có điều kiện tôi sẽ về quê thăm chị nhiều. Sáng hôm sau vợ chồng bác Hùng lên đón con. Hai bác ăn trưa ở nhà tôi, bác cám ơn nhà tôi và rồi đón chị về. Khi đi học về thì chị đã về quê rồi. Chị gửi lại tặng tôi một cuốn sách và một lời đề tựa “Chúc em thân yêu của chị mạnh khoẻ, cố gắng học hành chị nhớ em rất nhiều” Tôi có cảm giác trống vắng vô cùng. Mẹ tôi còn đưa cho tôi bộ quần áo chị mô phỏng lại mấy bộ quần áo của nhân vật trong phim Hồng Kông chị may cho tôi. Bộ quần áo rất điệu đà nhưng đẹp tôi sau này chỉ mặc khi lễ tết. Chị về rồi tôi buồn vô hạn. Mấy tuần sau là tết. Tôi về quê có gặp lại chị nhưng chị em không nói chuyện riêng được nhiều. Sau tết thỉnh thoảng chị cũng lên nhà tôi nhưng không ở lại được. Chị lên chợ Rồng để lấy vải rồi vội vàng về vì chị rất đông khách. Mỗi lần lên chị đều cố gắng qua hiệu sách mua cho tôi mấy quyển sách quyển truyện. Nhưng công việc nhiều rồi chị cũng ít đến và cũng nhạt phai dần tôi. Hơn 8 tháng sau chị lấy chồng. Lúc này chị đã là thợ may có tiếng ở vùng. Anh làm trên huyện ở phòng Tài Chính, anh người Hà Nam nên năm 1996 khi Hà Nam tái lập tỉnh thì anh chuyển cả nhà về Hoà Mạc quê anh và bây giờ chị và anh ở Hoà Mạc. Sau này khi đi công tác qua tôi vẫn ghé vào thăm anh chị và anh chị cũng thỉnh thoảng về thăm nhà tôi. Anh chị có 3 con hai con gái đầu sinh đôi và đứa sau là con trai. Nói chung anh chị rất hạnh phúc và kinh tế cũng khá giả. Nói về tôi sau khi chị về quê tôi buồn mãi. Tôi chuyển hẳn xuống gác xép ngủ với lý do học xong ngủ luôn cho tiện. Bố mẹ không phản đối gì. Có thể nói tôi so với chúng bạn già dặn hơn hẳn. Tôi ít nói và trầm tư hơn. Tôi vẫn tham gia chơi với bạn bè những trò chơi như đá bóng, điện tử … nhưng hết sức có chừng mực không quá đà. Bạn bè ai cũng bảo tôi như ông cụ non nhưng trong thâm tâm tôi tôi biết tại sao mình biến đổi như thế. Thực tế so với chúng nó tôi đã là một người đàn ông về sinh học.
Chuyện của tôi và chị kết thúc như thế. Đến sau này khi lớn lên, ngồi nghĩ lại và ngay thời điểm tâm sự với các bác tôi cũng không biết cắt nghĩa được tình cảm của tôi và chị là thế nào. Tình yêu thì có lẽ không phải, một phần tôi quá bé nhưng nhớ nhung, buồn thì rõ ràng. Tôi buồn mãi. Nhất là những hôm chị lên rồi mải móng ra về tôi buồn lắm và giận chị lắm. Chị biết tối về chị ra bưu điện gọi lại cho tôi và hỏi:
- Chiều nay em giận chị à.
Tôi nói không nhưng em không hiểu sao chị cứ vội vàng thế. Chị thì thầm:
- Chị nghĩ kỹ rồi em ạ, không thể làm khác được đâu em.
Còn tình cảm của chị đối với tôi là gì thì tôi cũng chịu. Tôi là người sống nội tâm. Vì việc này tôi cứ nghĩ mãi. Nó chất chứa trong tôi bao nhiêu năm mà không có câu trả lời. Năm tôi học đại học năm thứ 3, về quê ăn cưới đứa em họ hàng bên ngoại con ông cậu. Chị cũng về. Vì muốn có câu trả lời để mình thanh thản hơn tôi đã hỏi chị khi hai chị em ở riêng với nhau và hàn huyên với nhau:
- Không biết ngày chị ở nhà em có phải chị em mình yêu nhau không.
Chị không nói gì chỉ lắc đầu. Rồi chị bảo:
- Chị cũng không biết nhưng sau khi chị về chị cũng nhớ em lắm. Ban ngày làm việc thì không sao, tối ngủ lại nằm nhớ em. May có anh T (anh T là chồng chị bây giờ) tìm hiểu chị rồi yêu nhau thì chị mới hết nhớ em. Chuyện của chị em mình tốt hết không nên nói ra vì rất nguy hiểm. Em ạ sống để dạ chết mang theo miễn là chị em mình mãi mãi quý mến nhau và tôn trọng những kỷ niệm của nhau là được. Chị khẳng định với em quãng thời gian sống với em và dì chú là quãng thời gian chị rất hạnh phúc. Cám ơn em rất nhiều.
Tôi vẫn chưa có câu trả lời. Có bạn sẽ suy luận đó là tình dục thì tôi cũng đã nghĩ đến khả năng này rồi. Thực ra ba kỷ niệm tình dục với chị mà tôi kể trên theo tôi là ba phần thưởng của những sự kiện khác nhau. Nếu lần đầu thì là phần thưởng của sự tò mò về giới của hai chị em, lần thứ hai là phần thưởng của cả ngày lo sợ, còn lần thứ ba là phần thưởng thể hiện sự quan tâm lẫn nhau cụ thể của hai chị em. Tôi đọc nhiều truyện ở đây các bạn viết thì có một hiện tượng khi đã quan hệ tình dục rồi thì nhân vật nam và nữ của chúng ta quan hệ với tần suất của siêu nhân, sáng, trưa, tối, nửa đêm mọi lúc mọi nơi có thể. Đó mới là tình dục. Thực ra các lần quan hệ khác của tôi và chị rất ít nhiều khi chỉ nằm ôm nhau ngủ là đã mãn nguyện rồi. Vì vậy nên tôi nghĩ tình cảm của chị em tôi tuy cũng có yếu tố tình dục nhưng không phải là mối quan hệ tình dục. Các bạn trên diễn đàn, nếu đã đọc tâm sự của tôi tôi mong các bạn cho tôi một định nghĩa hoặc cắt nghĩa tình cảm đó của tôi. Thực sự khi tâm sự ra đây với các bác, tôi rất thoải mái, nó không còn kìm nén trong người nữa. Khi tôi đặt tay vào viết thì không nghĩ mình có thể nói dài như thế đâu. Nhưng tâm sự thì nó cứ chảy ra, tôi cứ đánh máy hết những tâm sự của tôi mà không ngừng lại được. Chỉ khi nào có việc dứt ra hoặc mệt tôi mới ngừng nghỉ. Tôi đang có cảm giác rất thanh thản khi dốc bầu tâm sự của mình, cám ơn diễn đàn, cám ơn anh em đã đọc suy nghĩ của tôi. Chuyện của tôi vẫn tiếp diễn vì đến năm lới 11 và 12 tôi lại gặp một người con gái nữa và tôi sẽ tiếp tục kể lại cho anh em
Bố tôi có một bạn học cấp ba là bác Luân. Bác là người hoạt động trong lĩnh vực văn hoá nghệ thuật. Bố tôi do phải đi bộ đội sau đó về năm 1972 và đi học đại học rồi mới lấy vợ sinh con. Còn bác do là con cả, bố bác đã tham gia kháng chiến chống Pháp, hai em bác xung phong đi bộ đội nên bác ở nhà. Bác được đi học văn hoá tại trường trung cấp văn hoá Việt Bắc và về làm tại phòng Văn Hoá thị xã Tam Điệp. Người con gái thứ hai tôi đề cập đến là chị con gái đầu của bác. Chị tên là Mai Anh và cũng cùng tuổi chị Thanh. Chị sau khi học trung cấp kinh tế về thì bố xin cho vào làm việc ở văn phòng thị uỷ. Thực ra tôi chỉ biết bác do bác hay lên thị xã họp và vào nhà tôi ăn cơm hay tết có bác gái đến cùng. Chị thì tôi chưa bao giờ gặp. Tôi nhớ vào năm tôi học lớp 11 vào giữa học kỳ một thì tôi gặp chị. Chị cùng bố lên nhà tôi chị được đi học thêm về công tác đoàn và dự kiến sẽ chuyển sang làm bên văn phòng huyện đoàn phụ trách công tác thanh niên. Lớp học của chị là lớp tại chức chỉ phải học vào thứ 6 thứ 7 và chủ nhật. Các ngày khác chị lại về Tam Điệp để làm việc. Vì vậy để thuận lợi cho việc học và giữ dìn sức khoẻ thì chị sẽ ở nhà tôi những ngày cuối tuần sáng thứ sáu chị lên chiều chủ nhật chị về. Chị đến nhà tôi ở phòng của tôi ngày xưa. Tôi vẫn ở gác xép vì đã quen ở đấy rồi. Chị đến nhà tôi với quần jean xanh, áo sơ mi kẻ trắng xám dọc đóng thùng, chân đi dép cao gót trắng. Chị không cao chỉ khoảng 1,58, tóc chị ngang vai. Ở chị tôi thấy toát lên vẻ mạnh mẽ năng động. Chị luôn để một kiểu tóc rất đặc trưng chị để hai bên tóc xoã thẳng che một phần nhỏ mà và một lọn tóc lớn chị cặp lên một phía tạo thành một đường chéo ngang trán. Với kiểu tóc này chị bao giờ cũng dùng 3 gim màu đen tuyền nên trông chị rất trẻ. Chị trang điểm nhẹ và hầu như sáng nào chị cũng trang điểm, trưa về sau khi ăn xong chị lại trang điểm, ít khi chị để mặt mộc. Tuy nhiên chị trang điểm rất nhẹ chỉ để che một số khuyết điểm trên làn da mặt và cổ của chị. Da chị không trắng hồng như chị Thanh nhưng cũng trắng. Nói chung chị có dáng chuẩn thể thao và khuôn mặt hài hoà tuy không nói là rất đẹp nhưng ưa nhìn. Chị rất nhiều quần áo nhưng chỉ là áo thun, sơ mi quần chủ yếu quần jean chất liệu vải bò và kaki. Còn khi cần điệu đà tôi thấy chị cũng có mấy cái váy nhưng rất ít khi mặc hình như chị thích mua nhưng ngại mặc. Thời bấy giờ con gái rất ngại mặc váy vì người ta hay săm soi đánh giá. Tối về nhà chị hay mặc áo thun và quần lửng. Chị đến ở nhà tôi, ngay ban đầu tôi đã có cảm tình với chị vì chị rất hoạt bát nhanh nhẹn. Chị làm việc gì cũng nhanh. Khác với chị Thanh cẩn thận tỉ mỉ thì chị làm việc gì cũng ào ào. Và đó là tính của chị. Tuy làm nhanh nhưng không ẩu chỉ không hoàn hảo. Chị nấu ăn rất nhanh, nhiều món và cũng khá ngon. Do trong thời gian này ở tỉnh có phong trào tập cầu lông nên chiều đến bố mẹ tôi hay đi chơi cầu lông, việc nhà tôi phụ việc quét dọn, nhưng khi chị lên những ngày chị ở nhà chị làm tất. Tối đến sau khi hàn huyên với bố mẹ tôi chị hay mò lên gác xép lôi bài vở ra học hoặc ghi chép hoặc không thì chị lôi sách báo của tôi ra đọc. Tính tôi rất cẩn thận, sách báo tôi phân chia theo từng mục, từng loại để theo thứ tự ngày tháng năm. Chị có cái tật lôi ra đọc khi cất đi nháo nhào các loại để lên chỉ cho gọn. Tôi ngại không nói nhưng hay ngồi xắp xếp lại. Chị phát hiện được nên nói:
- Em cứ như ông cụ non, mà con trai phải nói nhiều vào, cả ngày được vài câu không thấy khó chịu sao.
Tôi cười:
- Tính em thế từ nhỏ nhưng em không thích nói chuyện lung tung còn khi tranh luận thì em nói hơi nhiều đấy.
Quả vậy, chị khá hiếu thắng và hay tranh luận nên tôi và chị vì vậy cũng hay ngồi nói chuyện với nhau. Chị có một cái sony Walkman rất hay. Hồi đó khi chị mang nó đến và một đống băng đĩa. Tôi cũng bị ảnh hưởng từ chị trào lưu nghe nhạc nước ngoài từ ngày đó. Cái máy đó là cầu nối để chị em ngày một thân nhau hơn. Hình như tôi và chị là hai sự bổ khuyết cho nhau chị vui vẻ nói nhiều cười đùa cả ngày, hoạt bát, năng động còn tôi cụ non triết lý. Hai chị em còn có sở thích đánh cờ caro. Tuy nhiên chị đánh không cao thủ lắm nhưng biết chị hiếu thắng nên tôi hay nhường. Mãi về sau chị mới biết tôi nhường.
Thoáng một cái mà chị đã ở nhà tôi hơn 4 tháng trời. Bây giờ mỗi khi chị về cũng bắt đầu thấy nhớ. Bởi mỗi khi có chị tôi rất vui vì có người nói chuyện. Đánh cờ. À quên chị còn biết đánh cờ vua. Tuy nhiên cũng khá thôi. Tôi món này có số má, cũng thi nọ thi kia. Chị không biết thấy tôi có bàn cờ rủ tôi đánh. Chị khoe hồi sinh viên không nhiều đối thủ. Đánh với tôi vài ván tôi thấy cũng bình thường nên đánh cũng nhường nhiều. Chị không biết nên rất hăng máu rủ tôi đánh cờ thế nên rỗi rãi chị em lại chiến đấu cờ quạt. Chị hay rủ tôi đi tham gia mấy trò sinh nhật, đàn đúm của các bạn cùng học tại chức với chị. Nói chung quan điểm của chị là muốn tôi sôi nổi hoạt bát hơn. Tôi cũng khá mạnh dạn hơn từ ngày có chị lên ở cùng chứ không còn thui thủi ít nói nữa. Bố mẹ tôi rất mừng khi thấy tôi thay đổi vui vẻ, hay nói hơn. Đúng như bác SACHTV trên diễn đàn nhận xét có lẽ tôi chỉ có một mình nên khi có người sống trong nhà chia sẻ chuyện trò thì tôi thấy vui hơn nhiều và quý mến người ở cùng nhiều. Sẽ có người hỏi tôi có tà dâm gì với chị không. Tôi xin trả lời thẳng thắn hoàn toàn không có. Chị rất vui vẻ, có nhiều lúc tôi đi trước lên cầu thang chị đi sau bám vào vai tôi vừa nhảy từng bậc cầu thang một vừa đu lên người tôi. Nhưng tôi cảm nhận đó không có yếu tố nam nữ mà chỉ là tính tự nhiên vui nhộn của chị. Chị rất hay hát vừa làm vừa hát, mà hát lại hay, có lẽ do di truyền tính văn nghệ sỹ của bố. Lắm lúc tôi ngẩn người khi ngắm nhìn chị, tay thoăn thoắt rửa bát, tay luộc rau miệng thì hát. Nhiều khi cao hứng còn múa một vòng rất đáng yêu. Khi phát hiện ra tôi đang nhìn, chị quay lại trán lấm tấm mồ hôi, cùi tay khẽ nâng lọn tóc che mắt, nháy mắt với tôi một cái chị hỏi :
- Hát hay không.
- Sao đần mặt ra ông tướng bại trận
Nếu bác nào được ngắm chị trong hoàn cảnh này không thể không yêu được. Nó có sự nhí nhảnh tuyệt vời, sau này xem mấy phim Hàn Quốc cũng có vài pha nhưng những pha chị làm tôi vẫn thấy đẹp hơn. Còn nhiều những hành động như vậy của chị như là vừa từ quê lên chị dựng con 82-89 xuống nhìn thấy tôi chị hất hàm : Thế nào tối nay có làm vài ván không ông bại trận. Nói thật đáng yêu vô cùng. Nếu ngày xưa tôi thầm mong sau này có người vợ như chị Thanh thì bây giờ tôi lại thích có một người yêu đáng yêu như chị. Các bác biết không bây giờ nghĩ lại tôi ước ao không có chuyện xảy ra giữa tôi và chị. Tôi chỉ muốn chị em mãi như thế. Chuyện này tôi sẽ nói sau. Như trên tôi đã nói việc gì cũng vậy dù tốt hay xấu cũng phải có hoàn cảnh đưa đẩy thì mới thành chuyện. Chuyện của tôi và chị cũng vậy, nếu không có hoàn cảnh đột biến xảy ra thì chị vẫn là chị, em vẫn là em chứ không để lại một nỗi lòng cho tôi mãi đến bây giờ. Nói qua một chút về tôi, tôi từ nhỏ luôn là con ngoan trò giỏi trong mắt mọi người. Lớp 9 cũng tham gia đội tuyển làm tý giải 3 toán. Lớp 12 học chuyên Lương Văn Tuỵ thi đội tuyển Vật lý toàn quốc cũng có giải khuyến khích. Nói chung ảnh đẹp, các bạn bố tôi luôn lấy tôi làm gương cho con cái nên về cơ bản được các chú em thần tượng, các chú cùng lứa tuổi hay bị đem tôi ra so sánh ghét ngầm và nhận được sự tôn trọng của các bậc phụ huynh khi gặp tôi. Có chuyện thế này cũng kể luôn với các bác. Hồi mới nhập học ở ĐH, ngày đầu tiên đi học có chú ra bắt tay làm quen. Sau một hồi giới thiệu thì biết chú con bác bạn làm cùng cơ quan với bố tôi. Chú này học khác trường (trường Hoa Lư B cũ nay là trường Trường PTTH Trần Hưng Đạo) nên tôi không biết. Chú này kêu : Ngày xưa tôi đến khổ vì ông, ông bà già có gì cứ đem ông ra dạy tôi. Hơi đi chơi tý về ông lại bài văn : Mày xem cái thằng Q tao đến nhà nó chơi lúc nào cũng thấy nó học mà mày thì suốt ngày chơi bời lêu lổng. Chú rất ấm ức nên quyết xem mặt mình như thế nào và chú chỉ dám nhìn tôi từ xa nên khi gặp tôi ở giảng đường chú nhận ra ngay mà mình thì không biết chú. Về sau này mình với chú khá thân. Thôi lan man quá. Mặt khác ngoài học ra cũng có thành công nhất định trong các lĩnh vực khác như tham gia thi đấu cơ vua cấp thị xã, tỉnh. Việc học hành của tôi bố mẹ không bao giờ phải nhắc vì tôi khá ham học. Thông minh cũng có nhưng không xuất chúng, ở môi trường toàn các bạn học giỏi và công nhận bọn nó thông minh hơn nên phải xác định cần cù hơn chúng nó. Tuy nhiên đội toán không đủ trình nên xác định không cạnh tranh được xang đội lý nên cũng có tý thành quả. Tôi giới thiệu qua về tôi như vậy để các bạn hình dung ra sự tin tưởng tuyệt đối của bố mẹ với tôi. Ông bà hoàn toàn yên tâm mỗi khi đi đâu xa vì tôi chưa bào giờ làm điều gì sai trái cả mà ông bà được biết. Việc làm của tôi và chị Thanh thì đương nhiên không thể biết vì hôm nay tôi mới nói ra chứ ngày xưa mọi chuyện nằm trong vòng bí mật. Vì tin tưởng như vậy nên cơ bản các cụ không bào nghi ngờ gì tôi, lo lắng chuyện xấu từ tôi.
Quay trở lại chuyện của tôi với chị, tôi nhớ không rõ lắm nhưng khoảng sau 4 hay 5 tháng gì đó chị đến nhà tôi ở thì đó là mùa mưa bão. Nhà ngày xưa xây hình như không có kinh nghiệm nên bị thấm nặng đặc biệt phòng bố mẹ tôi mốc loang lổ. Vậy nên bố mẹ tôi quyết định sửa nhà. Nhân tiện ông bà cũng muốn xây thêm nhà vệ sinh trên tầng vì vừa có chỗ để máy giặt dự kiến mua (ông bà thấy nhà bạn có máy giặt bãi chuyên dùng vắt khô nên rất thích muốn có 1 cái nhưng chưa có chỗ để) vì vậy phải cải tạo lại phòng chị đang ở nhỏ lại và làm thêm cái hành lang ra sân sau. Sân sau sẽ xây thêm cái nhà vệ sinh còn mái các cụ sử lý chống thấm bằng cách làm mái nhựa (ngày đấy tôn chưa có nhiều chỉ có tấm nhựa màu xanh hoặc trắng) toàn bộ ngôi nhà. Với khối lượng việc như vậy cũng phải mất 2 tháng. Cuối tuần chị lên ông bà thông báo việc đó với chị. Ban đầu chị nghe thấy vậy chị xin ra ở ngoài với mấy người bạn nhưng bố tôi không đồng ý. Ông bảo chị vào ngủ với mẹ tôi còn ông xuống gác xép với tôi tạm 2 tháng. Thấy thế chị đề nghị để chị xuống gác xép cũng được vì chị cũng ngại ngủ với mẹ tôi. Bố tôi cho là phải nên xắp xếp cho chị xuống ngủ cạnh tôi. Ông lấy thêm một cái phản nữa để chị nằm phía trong còn tôi nằm phía ngoài riêng biệt. Ông còn cẩn thận sợ chị ngại ông lấy bình phong chắn giữa hai chị em. Thế là hai chị em ở dưới gác xép cùng nhau. Được tuần đầu hai chị em còn hay bê bình phong ra chắn nhưng sau đó ngại vì nặng nên cũng không cần nữa. Thời gian này đã vào hè, lớp chị phải học liên tục và chị ở nhà tôi từ đầu tuần đến cuối tuần.


Hãy cảmơn bài viết của namkhanh bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Xem lý lịch thành viên

Tiêuđề

trai? nghiem cuoc song (doc va cam nhan P3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
.::Host up ảnh miểnphí: Clickhere! - Hướng dẩn sử dụng Diễn đàn:Clickhere!::.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ĐạoNghĩa :: Ảnh Phòng-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog